ANH LÀ NGƯỜI EM TỪNG CẦU MONG | Khi Yêu Một Người, Em Đã Đánh Mất Chính Mình
Huyền Việt Studio
0:00 / 0:00
ANH LÀ NGƯỜI EM TỪNG CẦU MONG | Khi Yêu Một Người, Em Đã Đánh Mất Chính Mình
371 просмотр · 2 недели назад
Huyền Việt Studio
37 подписчиков
371 просмотр · 2 недели назад
“Anh là người em từng cầu mong… nhưng chẳng phải người em thuộc về.”
Có những người bước vào cuộc đời ta giống hệt một lời nguyện ước.
Anh dịu dàng, anh yêu em, anh chăm sóc em và trao cho em tất cả những điều em từng mong chờ.
Nhưng rồi em nhận ra...
Càng ở bên anh, em càng quên mất mình từng là ai.
Những ước mơ dần ngủ quên.
Những điều từng khiến em rực rỡ cũng lặng im phía sau khung cửa.
Em vẫn được yêu, nhưng lại không còn được là chính mình.
“ANH LÀ NGƯỜI EM TỪNG CẦU MONG” là một bản Ballad pha Contemporary R&B về một tình yêu không có người xấu, không có phản bội, chỉ có hai người nhận ra rằng yêu nhau thôi đôi khi vẫn chưa đủ.
Em rời đi không phải vì hết yêu.
Em rời đi vì muốn tìm lại chính mình.
Anh là người em từng cầu mong
Nhưng chẳng phải người em thuộc về
Anh là người em từng cầu mong
Mà bên anh, em chẳng còn là em...
Nếu bạn từng ở trong một tình yêu khiến mình dần đánh mất bản thân, hy vọng bài hát này sẽ chạm đến một góc rất sâu trong trái tim bạn.
🎧 Đeo tai nghe và lắng nghe trọn vẹn.
Nếu bạn yêu thích những ca khúc Ballad Việt Nam hiện đại, hãy LIKE, COMMENT và SUBSCRIBE để ủng hộ những sản phẩm âm nhạc tiếp theo.
Lời Bài Hát ANH LÀ NGƯỜI EM TỪNG CẦU MONG
[Verse 1]
Ngày em còn đi qua miền cô đơn
Từng nguyện cầu một bờ vai bình yên
Rồi anh đến, như mùa xuân rất khẽ
Đánh thức trong em những tháng năm hiền
Anh gom nắng hong khô ngày giông gió
Đặt dịu dàng lên từng vết thương xưa
Em cứ ngỡ mình tìm ra nơi trú ngụ
Nào hay đâu, mình lạc giữa cơn mưa
[Pre-Chorus]
Từ khi nào những chiều xanh trong mắt
Hóa nhạt nhòa sau khung cửa mưa rơi
Chiếc váy cũ từng làm em rực rỡ
Nằm lặng im như một giấc mơ thôi
[Chorus]
Anh là người em từng cầu mong
Nhưng chẳng phải người em thuộc về
Anh là người em từng cầu mong
Mà bên anh, em chẳng còn là em
Em vẫn thương một người thương em nhất
Vẫn đau lòng khi phải bước quay đi
Có những mối tình không hề sai trái
Chỉ chẳng thể cùng nhau đi đến tận cùng...
[Verse 2]
Căn phòng cũ ôm đầy bao kỷ niệm
Hai chiếc ly còn sót chút hơi quen
Chậu cây nhỏ bên hiên nhà thiếu nắng
Giống tim em dần héo giữa bình yên
Anh chẳng có lỗi, tình yêu không có lỗi
Chỉ có chúng mình lạc mất chính ta
Em đã học cách mỉm cười im lặng
Để một cuộc tình được mãi thiết tha
[Chorus]
Anh là người em từng cầu mong
Nhưng chẳng phải người em thuộc về
Anh là người em từng cầu mong
Mà bên anh, em chẳng còn là em
Em vẫn thương, nên càng thương càng hiểu
Có đôi khi buông bỏ mới là yêu
Thà một lần đau để tìm mình trở lại
Hơn một đời đánh đổi những điều riêng...
[Bridge]
Nếu tình yêu là bầu trời rộng lớn
Cớ sao em phải học cách cúi đầu?
Nếu bàn tay sinh ra là để nắm
Sao nắm thật lâu lại thấy lạc nhau?
Em rời đi, chẳng phải vì hết nhớ
Chẳng phải vì trong tim đã phôi pha
Chỉ bởi em không muốn đời mình nữa
Chỉ còn là cái bóng ở bên anh...
[Final Chorus]
Anh là người em từng cầu mong
Nhưng chẳng phải người em thuộc về
Anh là người em từng cầu mong
Mà bên anh, em chẳng còn là em
Em vẫn thương một người từng thương em nhất
Nhưng hôm nay em chọn lấy chính mình
Có những tình yêu đẹp như lời nguyện ước
Vẫn phải rời xa... để giữ một bình minh
Anh là người em từng cầu mong
Nhưng chẳng phải người em thuộc về...
[Outro]
Ngoài hiên, bình minh vừa chạm ngõ
Em mang chậu cây về phía có mặt trời
Mưa đêm qua đã nằm yên trên lá
Và em... tìm lại được em của một đời.