Trái Tim Không Tuổi - Từ Kế Tường
Hiep Bui
0:00 / 0:00
Trái Tim Không Tuổi - Từ Kế Tường
2 просмотра · 12 часов назад
Hiep Bui
79 подписчиков
2 просмотра · 12 часов назад
AI song
TRÁI TIM KHÔNG TUỔI
Thơ: Từ Kế Tường
Có những cuộc gặp gỡ đến rất muộn trong đời, nhưng trái tim lại đón nhận bằng sự hồn nhiên của buổi ban đầu.
“Trái Tim Không Tuổi” là một bài thơ tình dịu dàng, sâu lắng và đầy suy tưởng. Tác giả không kể một câu chuyện tình theo trình tự thông thường, mà dẫn người đọc qua những chuyển động của thời gian: tóc xanh, mùa phượng, cuối thu, chiều đông, mùa xuân, cổ tích và cả một mai khi đời không còn bờ bến.
Giữa dòng thời gian ấy, tình yêu làm nên điều kỳ diệu:
“Gặp nhau hồn nhiên một buổi
Nhận ra tình của trăm năm
Trái tim đập hồi không tuổi
Trăng phai màu để trăng rằm”
“Trái tim không tuổi” không có nghĩa là phủ nhận tuổi tác, mà là khi gặp được tri âm, con người bỗng tìm lại phần trẻ trung chưa từng mất trong tâm hồn. Cách gọi “bạn nhỏ” vừa trìu mến, vừa tạo nên sự tương phản đẹp đẽ: người có thể nhỏ tuổi, nhưng tình yêu lại lớn hơn năm tháng — “yêu thương như bóng như hình.”
Khổ thơ cuối khép lại bằng một câu hỏi không cần lời giải:
“Tình yêu làm sao biết được
Bây giờ hay chuyện xưa sau?”
Tình yêu ấy thuộc hiện tại, là ký ức từ một đời xa xưa, hay còn tiếp tục trong một kiếp khác? Không ai biết được. Chỉ biết rằng giữa cuộc đời mênh mông, hai tâm hồn đã nhận ra nhau — và từ giây phút ấy, trái tim không còn chịu sự cai quản của thời gian.
Lời nhạc:
[Spoken Intro]
Có những cuộc gặp gỡ đến rất muộn trong đời…
Nhưng chỉ cần nhận ra một người tri âm,
trái tim lại trở về tuổi của buổi ban đầu.
[Verse 1]
Em đã vì ta mà đến
Tóc xanh, mắt biếc, môi hồng
Hơn cả những lời ước hẹn
Giữa đời ngồi với mênh mông
[Verse 2]
Đừng hỏi vì sao chim hót
Tiếng kêu có lúc u sầu
Mây nước có mùa thánh thót
Ngang trời xuôi chảy về đâu
[Verse 3]
Lá hoa cuối thu vàng muộn
Để chiều đông tím vai người
Em xa ngày hè tuổi phượng
Áo mùa xuân biếc xanh tươi
[Chorus]
Gặp nhau hồn nhiên một buổi
Nhận ra tình của trăm năm
Trái tim đập hồi không tuổi
Trăng phai màu để trăng rằm
[Verse 4]
Bạn nhỏ để tình ta lớn
Yêu thương như bóng như hình
Đêm tới mong hoa tàn muộn
Ngày dài dõi bước phiêu linh
[Verse 5]
Trang sách giấu thời cổ tích
Mở ra đợi giữa đời thầm
Ong bướm lượn mùa cô tịch
Ta về gặp lại tri âm
[Bridge]
Em nhé, nơi ta đã đến
Biết đâu chẳng phải đời này
Mai mốt không còn bờ bến
Ta ngồi ôm hết mây bay
[Final Chorus]
Bạn nhỏ, vì ta mắt biếc
Môi ngoan làm đóa hoa sầu
Tình yêu làm sao biết được
Bây giờ hay chuyện xưa sau?