[FULL] THANH YỂU
Ổ chồn cáo
0:00 / 0:00
[FULL] THANH YỂU
93 просмотра · 2 недели назад
Ổ chồn cáo
27 подписчиков
93 просмотра · 2 недели назад
Văn án: Trước buổi xuân săn, cung nhân phát cho mỗi khuê tú chưa xuất giá một chiếc mặt nạ thú.
Của ta là hồ ly đỏ, của trưởng tỷ là hươu trắng.
Tỷ ấy chê mặt nạ hươu trắng khiến sắc mặt mình trông nhợt nhạt, lúc sắp ra cửa liền cười rồi đổi với ta.
Chiều hôm ấy bỗng đổ mưa lớn, trưởng tỷ và thế tử Túc Vương cùng bị kẹt trong một hang đá tránh mưa.
Mưa kéo dài hai canh giờ.
Ai nấy đều cho rằng cô nam quả nữ bị nhốt chung một chỗ, dù sao cũng nên nảy sinh vài phần tình ý.
Nhưng sau khi trưởng tỷ trở về, tỷ ấy lạnh mặt tháo chiếc mặt nạ hồ ly đỏ xuống.
"Thế tử Túc Vương đầu óc có bệnh."
Thì ra trong hang đá chỉ còn một chỗ khô ráo, hai người vì tranh xem ai được ngồi mà cãi nhau suốt hai canh giờ.
Trưởng tỷ chê hắn không biết thương hoa tiếc ngọc, thế tử chê tỷ ấy chẳng giống cô nương.
Trước khi đi, trưởng tỷ còn giẫm hắn một cái.
Ta che miệng cười trộm.
Nào ngờ bảy ngày sau, thế tử Túc Vương lại đích thân đến cửa cầu thân với ta.
Trưởng tỷ vui mừng hớn hở tiễn ta xuất giá.
Sau khi thành thân, thế tử luôn cố ý trêu ta, chọc ta, muốn nhìn ta giở tính khí nhỏ nhen.
Nhưng từ nhỏ ta đã luôn theo khuôn phép, ngay cả nói lớn tiếng cũng không dám.
Lần nào ta cũng cúi đầu nói:
"Thế tử nói đúng."
Một năm sau, cuối cùng hắn mất kiên nhẫn, nạp một quý thiếp có tính tình khá đanh đá.
Cho đến khi trưởng tỷ tới phủ thăm bệnh, hắn chỉ thuận miệng sai bảo một câu.
Trưởng tỷ buột miệng nói:
"Ngươi không có tay à?"
Phu quân ta lập tức hiểu ra.
"Người ở dưới chiếc mặt nạ hồ ly đỏ ngày hôm đó không phải nàng ấy, mà là nàng..."
Sống lại về trước buổi xuân săn, trưởng tỷ đã tháo mặt nạ hươu trắng xuống, cười rồi đưa tay về phía ta.
"Muội muội, đổi một chiếc nhé?"
Lần này, ta siết chặt chiếc mặt nạ hồ ly đỏ hơn một chút, lí nhí mở miệng:
"Không."
Hết văn án.