Перейти к содержимому

ĐÔI ĐIỀU ĐỂ LẠI CHO CON

D_Khoa

0:00 / 0:00

ĐÔI ĐIỀU ĐỂ LẠI CHO CON

79 просмотров · 2 дня назад
D_Khoa
8 подписчиков
79 просмотров · 2 дня назад
Con làm bài thơ này (86 câu, tuổi của Ba) theo ý nguyện và sự chỉ dạy của BA MÁ. _Boston, 01-10-2003, Nguyễn-Đắc-Đăng_ _ĐÔI ĐIỀU ĐỂ LẠI CHO CON_ Mẹ là người Mẹ Đông-Phương, Không son, không phấn, tảo-tần nuôi con. Cha là người Cha Việt-Nam, Dầm mưa, dãi nắng, tầm nhìn ngước cao. Thầm mong từng giọt máu đào, Khai hoa nở nhụy, xiết bao vui mừng. Ngày Ba vừa tuổi thanh-niên, Tòng quân giúp nước, xuôi miền Hải-Dương. 41, Tân-Tỵ đón Xuân, Mẹ khóc sung-sướng: Con Năng chào đời. Mẹ hôn, Mẹ bế luôn tay, Nâng-niu khuya sớm con trai đầu lòng. 43, Quý-Mùi vừa tròn, Con Đăng mở mắt tí hon nhìn đời. Vẫn còn chinh-chiến khắp nơi, Mẹ chắt-chiu từng hạt, đầy vơi lo buồn. Rồi năm Bính-Tuất lập Đông, (1946) Lập con gái trưởng lọt lòng oa oa. Rồi con ngã bệnh khó qua, Nơi nhan-thánh Chúa, con về bình-an! 48, Mậu-Tý Thu sang, Khang con Mẹ đẻ vuông tròn tháng năm. Mẹ dắt con tới lớp trường, Cha dạy con hát bài hương quê mình. 51, Tân-Mão bình-minh, Học con thức dậy ngắm nhìn mây xanh. 53, Quý-Tỵ trong lành, Sinh con Đức-Tập giống anh trai đầu. 55, Ất-Mùi u-sầu, Bồng con Đức-Hạnh di cư vào miền Nam. 58, Mậu-Tuất Qui-Nhơn, Đức-Minh bú Mẹ sữa thơm quê dừa. Hai năm sau tiếp nắng mưa, (1960) Canh-Tý: Đức-Chính con vừa khai-sinh. Rồi con lâm bệnh thình-lình, Con theo chân chị ngủ yên Nước Trời! Rồi Chúa ban cho thứ mười, (1961) Châu-Loan, Tân-Sửu, gái út thời đẹp xinh. Cha Mẹ thương con hết mình, Nụ cười, hạnh-phúc Cha Mẹ dành cho con... 10 lần sinh nở 10 con, 7 trai, 3 gái, nay còn 8 thôi. Ngồi lại tĩnh nhẩm cuộc đời, Mới đây thoắt đã tuổi ngoài tám mươi. Hơn tám mươi Xuân đong đầy, Vui buồn, sướng khổ, ngọt bùi, lo toan. Con đau, Mẹ bỏ cả ăn, Khi con thi đỗ, Cha đăng-khoa mừng. Đôi lần con hỗn, Mẹ buồn, Tay Cha gác trán, cội nguồn xót-xa. Anh em xung-khắc nọ kia, Mẹ Cha dấu vội lệ nhòa trong tim; Lòng cầu xin Chúa thương tình, Gia-đình qua hết buồn phiền đau đau. Sau cơn mưa nhỏ giọt sầu, Khung trời lại sáng, bên nhau vẹn tròn. Mẹ Cha nuôi nấng đàn con, Bằng sữa quê Mẹ, ruộng vườn quê Cha; Bằng tiếng nước Việt của ta, Câu hò, điệu lý chan hòa cỏ cây; Bằng lời kinh nguyện đêm ngày, Chuông ngân tỉnh-thức lòng ngay như lòng. Nuôi con gạo trắng nước trong, Mồ hôi đượm áo nâu sồng quê-hương. Dạy con tứ đức, tam tòng; Và luôn tha-thứ lỗi lầm của nhau. Hy-sinh, quảng-đại trước sau, Nhẫn-nhục, chịu đựng, thẳm sâu nụ cười. Các con và Cha Mẹ chỉ là người, Làm sao tránh khỏi thiếu này, sót kia. Vậy thì ruột thịt ta về, Ao ta đùm-bọc như khi lọt lòng; Như khi miệng ngọt sữa non, Đôi mắt đôn-hậu, tâm hồn quang-minh; Như khi bú mớm bên thềm, Võng ru con ngủ thật êm giấc nồng; Như khi xích-mích vợ chồng, Cùng xoa dịu lại, biển Đông vỗ-về. Quý sao! Sửa đổi những gì, Đẹp sao! Khi biết nghĩ suy ngọn nguồn. Đói cho sạch, rách cho thơm, Nghiêm-suy, khiêm-nhượng nếu mình thành công. Các con cũng đã nuôi con, Nuôi con mới thấu rõ lòng Mẹ Cha. Nguyện xin khi Chúa gọi Mẹ Cha về, Gia-Đình Họ Nguyễn vẫn mọi bề an vui./.