Перейти к содержимому

ĐỜI LÀ BỂ KHỔ – Cười Mà Đau, Khóc Mà Tỉnh | Tiền, Danh, Tình… Cuối Cùng Tay Không

Xẩm Đời 365

0:00 / 0:00

ĐỜI LÀ BỂ KHỔ – Cười Mà Đau, Khóc Mà Tỉnh | Tiền, Danh, Tình… Cuối Cùng Tay Không

2 101 просмотр · 1 месяц назад
Xẩm Đời 365
1,15 тыс. подписчиков
2 101 просмотр · 1 месяц назад
ĐỜI LÀ BỂ KHỔ – Cười Mà Đau, Khóc Mà Tỉnh | Tiền, Danh, Tình… Cuối Cùng Tay Không ****** ĐỜI LÀ BỂ KHỔ – một khúc Xẩm Đời về tiền, danh, tình và những hơn thua của kiếp người. Cười mà đau, khóc mà tỉnh… bởi đi hết một đời, có những thứ tưởng nắm thật chặt rồi cuối cùng vẫn phải buông tay. “Đời Là Bể Khổ” kể chuyện nhân sinh bằng chất xẩm mộc mạc, chua cay mà thấm: có tiền lo mất tiền, có danh sợ mất danh, có tình lại sợ tình đổi thay. Tham – sân – si khiến lòng nặng, còn hiểu được vô thường thì đời tự nhẹ hơn. Tiền rồi cũng đổi chủ. Danh rồi cũng có người ngồi ghế ta. Tình rồi cũng có lúc xa. Đắng cay rồi cũng qua thôi… Khổ đau một kiếp, vẫn cười mà đi. ***** 🎶 XẨM ĐỜI 365 xin kính chào bà con cô bác! ❤️ Một chiếc kênh nhỏ, một chút tiếng đàn nhị, vài câu xẩm vui và thật nhiều tiếng cười đời thường. Tại đây, chúng ta cùng nghe những câu chuyện quen thuộc về gia đình, công việc, tiền bạc, tuổi già và đủ chuyện tréo ngoe trong cuộc sống — kể bằng lời xẩm dí dỏm, vui mà vẫn có chút để ngẫm. Mong bà con cô bác ghé chơi, nghe xẩm, để lại một lời chào và đồng hành cùng Xẩm Đời 365 trên chặng đường phía trước nhé! 👉 Đăng ký kênh tại:    / @xamdoi365   XẨM CHẾ CỰC HÀI - XẨM CHUYỆN ĐỜI • CƯỜI CHUYỆN MÌNH Cảm ơn mọi người đã yêu thương và ủng hộ! 🌿❤️ © Xẩm Đời 365. Toàn bộ nội dung thuộc quyền quản lý của kênh. Vui lòng không sao chép, đăng tải lại hoặc sử dụng nội dung khi chưa được cho phép. #XamDoi365 #XamChe #XamCheCucHai #XamHai #HatXam #NhacCheHaiHuoc Lời bài hát Đời Là Bể Khổ 07 08 2026 Ối a… Người ơi, nghe một nhời này, Đời cho cái tỉnh… ta say mất rồi! Miệng cười, mắt lại mồ côi, Tay ôm cho lắm… cuối đời tay không! Có tiền — lo giữ từng đồng, Không tiền — lại ước trong lòng được sang. Có danh — sợ mất hào quang, Có tình — lại sợ người sang với người. Thế gian lắm chuyện buồn cười, Chưa giàu đã học cái người giàu sang. Chưa vui đã sợ vui tàn, Chưa yêu đã tính… ngày tan cuộc tình! Đời là bể khổ — ai ơi! Khổ vì muốn cả đất trời về ta. Tham thêm một chút — khổ ba, Sân thêm một tiếng — cửa nhà mất vui. Si mê ôm mộng ngược xuôi, Tỉnh ra mới biết… mình nuôi cái buồn. Đời nào bắt phải lệ tuôn? Lòng không chịu bỏ — nên buồn đeo vai! Người hơn nhau chiếc áo ngoài, Cởi ra thì cũng hình hài thịt xương. Kẻ ngồi võng, kẻ nằm giường, Đêm về cũng một nỗi thường: ngủ thôi. Lúc sang — trăm tiếng “anh ơi”, Sa cơ mới biết mấy người thật tâm. Tiệc đông chưa chắc tri âm, Đến khi hoạn nạn… âm thầm còn ai? Đời là bể khổ — lạ thay, Người chen nhau xuống rồi cay tại đời. Hơn thua một tiếng hơn người, Đêm về cái gối có cười hộ đâu? Tiền nhiều mua được nhà cao, Mua sao cho được đêm nào ngủ yên? Danh to thiên hạ gọi tên, Mua sao cho được bình yên trong lòng? Tình kia như nước xuôi dòng, Nắm tay thật chặt… nước không ở hoài. Duyên còn thì gọi “mình ơi”, Duyên tan một tiếng… thành người từng quen. Khóc đi rồi cũng phải quên, Cười đi rồi cũng đến phiên ngậm ngùi. Đời cho đủ vị đắng bùi, Để ta học được chữ LÙI đúng khi. Bớt tham — lòng bớt sân si, Bớt câu hơn thiệt — bước đi nhẹ nhàng. Đời đâu hứa mãi huy hoàng, Hoa kia nở đẹp… cũng tàn đấy thôi! Ối a… Sinh ra hai bàn tay không, Lớn lên nắm cả núi sông vào lòng. Một mai nhắm mắt là xong, Hai bàn tay ấy… lại không như đầu. Vậy mà tranh trước giành sau, Giành nhau một chỗ… rồi mau xuống mồ. Ngẫm ra mới thật nực cười: Cả đời đi kiếm cái đời bỏ ta! Đời là bể khổ — đúng rồi! Nhưng đừng đổ hết cho đời, người ơi. Đời đưa mưa nắng thế thôi, Khổ nhiều hay ít — tại người giữ chi. Giữ tham — tham kéo ta đi, Giữ sân — sân đốt những gì mình yêu. Giữ si — càng nghĩ càng xiêu, Buông ra một chút… nhẹ nhiều một thân Người đời lúc thấp lúc cao, Hôm nay chung chiếu, mai chào chẳng quen. Khi vui thì lắm anh em, Đến hồi cơ cực… gọi tên chẳng người. Trăm năm được mấy cuộc cười, Mà đem hơn thiệt đổi đời lấy đau. Oán nhau rồi được gì đâu? Thắng người một cuộc… bạc đầu chính ta. Đời là bể khổ — ai ơi, Bơi cho đến cuối cũng rời tay không. Tham chi một gánh chất chồng, Buông đi một chút… nhẹ lòng mà qua. Ối a… Tiền rồi cũng đổi chủ thôi, Danh rồi cũng có người ngồi ghế ta. Tình rồi cũng có lúc xa, Thân này rồi cũng hóa ra bụi đường. Biết đời vô thường — bớt buồn, Biết người thay đổi — bớt luôn trách người. Đắng cay rồi cũng qua thôi, Khổ đau một kiếp… vẫn cười mà đi. Ối a… Đời là bể khổ — biết rồi, nhẹ thôi. Người ơi… sống được bao hồi, Hơn thua cho lắm… cũng rồi như nhau. Khổ đau xin để phía sau… Cười lên một tiếng — bể sầu… hóa không. Ối a…