[TRUYỆN AUDIO] TRỌNG SINH THÀNH BÉ CON BA TUỔI, TA CHỈ MUỐN SỐNG NHÀN NHƯNG LẠI NHẶT NGỌC
Vân Mộng Truyện - Truyện Cổ Trang Audio
0:00 / 0:00
[TRUYỆN AUDIO] TRỌNG SINH THÀNH BÉ CON BA TUỔI, TA CHỈ MUỐN SỐNG NHÀN NHƯNG LẠI NHẶT NGỌC
725 просмотров · 5 дней назад
Vân Mộng Truyện - Truyện Cổ Trang Audio
1 тыс. подписчиков
725 просмотров · 5 дней назад
TRỌNG SINH THÀNH BÉ CON BA TUỔI, TA CHỈ MUỐN SỐNG NHÀN NHƯNG LẠI NHẶT NGỌC, ĐÀO SUỐI VÀ GÂY DỰNG CƠ NGHIỆP
• Thể loại: Cổ trang – Trọng sinh – Nữ cường – Kinh thương – Gia đấu – Chữa lành – Tình thân. Truyện không có tuyến ngôn tình, truy thê hay gương vỡ lại lành, nên không gắn các thể loại này.
• Tóm tắt: Kiếp trước, Tống Chi Hà từ năm mười ba tuổi đã thay chú thím tính sổ, lớn lên lại gánh hết cửa tiệm, điền trang và việc nhà cho phu gia, cả đời bị người thân xem sự tháo vát của mình là điều đương nhiên; đến khi sốt nặng sắp chết, phu quân vẫn bận陪 tiểu thiếp mới nạp, còn sai người tới hỏi nàng chuyện làm ăn. Mang theo nỗi mệt mỏi vì cả đời phải dùng sự hữu dụng để đổi lấy chỗ đứng, nàng tỉnh lại trong thân thể một bé gái ba tuổi bị bỏ giữa đường núi và được Trấn Bắc tướng quân Bùi Chinh nhặt về phủ. Kiếp này nàng chỉ muốn có cơm ăn, có giường ngủ và sống thật nhàn, nào ngờ hòn đá tiện tay nhặt lại dẫn tới mạch ngọc Tây Sơn, cái hố đào để giấu kẹo lại phát hiện suối nóng, còn con ngựa gầy nàng bỏ tiền mua vì thương cảm cuối cùng trở thành một con ngựa có sức bền hiếm có. Từ một đứa trẻ chỉ định nương nhờ phủ tướng quân, A Hà dần được Bùi Chinh chính thức nhận làm con gái, nhập gia phả với tên Bùi Chi Hòa và lần đầu hiểu thế nào là tài sản thật sự thuộc về mình, cũng như một mái nhà không đòi nàng phải trả giá bằng sự hy sinh. Khi sản nghiệp ngày càng phát triển, những người trong tộc bắt đầu nhòm ngó quyền thừa kế, Bùi Thành Lễ nhiều lần muốn đưa Bùi Minh Chương sang làm con thừa tự, thậm chí lợi dụng danh tiếng “Phúc nữ” của Chi Hòa để nâng giá hàng hóa; thay vì tiếp tục nhẫn nhịn như kiếp trước, nàng chủ động đặt ranh giới, lập dấu nhận diện cho ngọc liệu, chuẩn hóa chứng từ các sản nghiệp và cắt đứt việc người khác mượn tên mình kiếm lợi. Nhưng bước ngoặt lớn nhất lại đến khi nàng tự tin cải tạo Thanh Hòe Cốc và thất bại nặng nề, hàng trăm cây giống chết khiến nỗi sợ từ kiếp trước sống dậy, buộc nàng phải đối diện với câu hỏi sâu kín rằng nếu mình không còn hữu dụng thì liệu còn được giữ lại. Chính lúc ấy, Bùi Chinh trả lại toàn bộ sổ sách và chỉ bình thản nói rằng nàng là con gái ông, một lần thua lỗ thì phủ vẫn “lỗ nổi”, giúp Chi Hòa hiểu rằng tình thân không phải một cuộc trao đổi lợi ích. Từ thất bại ấy, nàng học cách dựa vào người thực sự có năng lực, cùng Tần Tố Nương, những lão nông và quản sự sửa lại Thanh Hòe Cốc, mất ba năm mới đưa vùng đất từ thua lỗ đến có thu hoạch ổn định, đồng thời từng bước thoát khỏi chiếc bóng “Tiểu Phúc nữ” để trở thành người biết kinh doanh bằng kinh nghiệm, phán đoán và khả năng dùng người. Đến khi trưởng thành, Chi Hòa đã có mỏ ngọc, trang tử suối nóng, trường ngựa và nhiều sản nghiệp, nhưng điều quý giá nhất nàng giành lại được không phải tiền bạc hay vận may, mà là quyền tự quyết cuộc đời và một gia đình vẫn ở bên ngay cả khi nàng nhìn sai, làm ăn thua lỗ hay chẳng tìm thấy thêm bất kỳ “bảo vật” nào; từ cô gái từng chết trong cô độc vì bị cả hai gia đình vắt kiệt giá trị, nàng cuối cùng học được rằng mình không cần phải hữu dụng mới xứng đáng có một mái nhà.