Перейти к содержимому

VẾT MƯA - Part 2/4 [ Audio ngôn tình]

Đan Ngọc Audio Ngôn tình

0:00 / 0:00

VẾT MƯA - Part 2/4 [ Audio ngôn tình]

605 просмотров · 10 дней назад
Đan Ngọc Audio Ngôn tình
684 подписчика
605 просмотров · 10 дней назад
Truyện : VẾT MƯA phần 2 Tác giả: Cố Đắc Thể loại: Thanh mai trúc mã, Ngôn tình, Hiện đại, Sủng, Hào môn thế gia, HE, 1v1, Vườn trường Văn án : Cuối hè, thời tiết vẫn còn oi bức. Chu Vũ Vãn và Thương Độ đang trong những ngày chiến tranh lạnh, chẳng ai chịu chủ động xuống nước trước. Tình cờ một lần đi ngang qua sân bóng, cô bắt gặp anh đang cùng đám bạn chơi bóng rổ. Chàng trai trẻ nổi bật giữa sân. Anh mặc bộ đồ bóng rổ trắng đen, thân hình cao ráo, đôi chân dài, vẻ ngoài đẹp trai cùng khí chất ngang tàng, phóng khoáng khiến người khác khó lòng rời mắt. Cái nóng của buổi chiều cuối hè càng khiến bầu không khí trở nên náo nhiệt. Những cô gái đứng bên ngoài sân không ngừng nhìn về phía anh, ánh mắt ai nấy đều mang theo vẻ tò mò và say mê. Cô bạn thân của Chu Vũ Vãn vốn luôn tự tin rằng mình đã gặp đủ mọi kiểu con trai, nhưng lúc này cũng không khỏi động lòng. Cô nàng khẽ huých Chu Vũ Vãn, chỉ về phía chàng trai mặc áo số 10 rồi nói: “Cậu thấy anh ta không? Vừa đẹp trai vừa ngầu, nhìn thôi cũng biết là kiểu cực kỳ khó theo đuổi. Cậu có dám qua xin WeChat không?” Chu Vũ Vãn nghe vậy chỉ khẽ nhướng mày. Cô đang ngậm một viên kẹo bạc hà, vị mát lạnh tan dần nơi đầu lưỡi. Sau vài giây, cô bỗng nhìn thẳng về phía sân bóng rồi gọi tên anh. “Thương Độ.” Âm thanh xung quanh vẫn ồn ào, tiếng nói chuyện và tiếng bóng nện xuống mặt sân hòa lẫn vào nhau. Thế nhưng chỉ trong chớp mắt, Thương Độ đã nhận ra giọng nói quen thuộc ấy. Quả bóng trong tay anh vốn đang chuẩn bị được tung lên cho một cú ném ba điểm, vậy mà động tác lại đột ngột dừng lại. Anh quay đầu, ánh mắt lập tức hướng về phía khán đài. Gió cuối hè nhẹ nhàng lướt qua, làm mái tóc dài của Chu Vũ Vãn bay ra phía sau. Cô đang ngồi trên khán đài, khoác trên người chiếc váy ngắn đầy nữ tính, dáng vẻ vừa xinh đẹp vừa có chút quyến rũ. Những ngón tay trắng nõn khẽ đưa lên, ngoắc anh một cái. “Bịch!” Quả bóng rổ trong tay Thương Độ rơi thẳng xuống đất. Một vài tiếng kinh ngạc lập tức vang lên xung quanh. Nhưng anh chẳng quan tâm đến ánh mắt của bất kỳ ai. Thương Độ bước qua đám đông, đi thẳng về phía Chu Vũ Vãn. Đến trước mặt cô, anh dừng lại, giọng nói nghe có vẻ bình thản nhưng ánh mắt lại không hề bình tĩnh như thế. “Có chuyện gì?” Chu Vũ Vãn nhìn anh, vẻ mặt vẫn thản nhiên như thể hai người chưa từng có những ngày lạnh nhạt với nhau. Cô chậm rãi nói: “Có người đẹp muốn xin WeChat của anh.” Thương Độ im lặng trong giây lát. Sau đó, anh lấy điện thoại ra, mở mã QR rồi đưa thẳng đến trước mặt cô. Ánh mắt chàng trai sâu và nóng bỏng. Trong đôi mắt ấy, giữa sân bóng đông người, dường như chẳng còn bất kỳ ai khác tồn tại. Chỉ có duy nhất bóng dáng của Chu Vũ Vãn. Khóe môi anh khẽ cong lên. “Đây.” Anh nhìn cô, cố tình nhấn mạnh từng chữ. “Thêm anh đi, người đẹp.”