stph MẸ - Thơ Đỗ Trung Quân
songThuphoHoi
0:00 / 0:00
stph MẸ - Thơ Đỗ Trung Quân
218 просмотров · 2 нед. назад
songThuphoHoi
58 подписчиков
218 просмотров · 2 нед. назад
MẸ
Thơ: Đỗ Trung Quân, Suno AI
Mẹ ơi…
Ngày con chào Mẹ ra đi,
Mẹ buồn thương khóc, con thì cười vui.
Mười năm qua… rồi lại thêm mười,
Con về con khóc, Mẹ cười… lạ không?
“Ông ai thế? Tôi chào ông!”
Mẹ ơi… câu nói nghe lòng quặn đau.
Con đây… đứa trẻ năm nào,
Mà sao Mẹ lại nhìn vào người xa…
Mẹ ơi…
Tuổi già trí nhớ rỗng không,
Con đây… Mẹ lại ngóng trông người nào.
“Ông có gặp thằng con tôi?
Hao hao… tôi nhớ, nó người như ông…”
Mẹ ơi…
Con nghe tim vỡ nghẹn ngào,
Thương người sinh dưỡng biết bao tháng ngày.
Đời người như áng mây bay,
Đến rồi lại phải chia tay… một lần.
Giờ Mẹ trả nhớ về không,
Trả trăm năm lại bụi hồng… rồi đi.
Mẹ đi… tứ đại hoàn không,
Thân này trở lại hư không nhẹ nhàng.
Mẹ ơi… con rải tro tàn,
Theo dòng sông nước mênh mang cuối trời.
Xuôi theo bèo trắng hoa trôi,
Nẻo hư không ấy… Mẹ ơi, Mẹ về.
Chiều hoa trắng trải bốn bề,
Trần gian thêm một kẻ về… mồ côi.
Từ đây chỗ Mẹ thường ngồi,
Vẫn còn hơi ấm… mà người đã xa.
Mây như tóc trắng chiều tà,
Rối bời theo những xót xa lòng người.
Con xin giữ mãi nụ cười,
Giữ trong tâm thức một đời Mẹ yêu.
Mẹ ơi…
Dẫu đời là cõi vô thường,
Tình Mẹ vẫn mãi soi đường cho con.
Tro tàn theo nước về non,
Mà tình thương ấy… vẫn còn trong tâm.
Mẹ đi… nhẹ bước âm thầm,
Về nơi thanh tịnh… xa xăm cõi nào.
Con xin cúi xuống nguyện cầu,
Mẹ luôn Bình An… nhiệm mầu an nhiên.
Mẹ ơi…
Mẹ đi… tứ đại hoàn không…
Nhưng tình Mẹ…
Mãi ở trong tim con…
Bình An… Mẹ nhé…
MP3 Link: https://suno.com/s/Pssj2JqYlG6pyvAo