Em đợi anh về I Lời thơ: Phan Trung Can I Phối nhạc: Huỳnh Ngọc Liêm I Tôi không cầm được nước mắt..
HUỲNH NGỌC LIÊM
0:00 / 0:00
Em đợi anh về I Lời thơ: Phan Trung Can I Phối nhạc: Huỳnh Ngọc Liêm I Tôi không cầm được nước mắt..
1 794 просмотра · 3 недели назад
HUỲNH NGỌC LIÊM
124 подписчика
1 794 просмотра · 3 недели назад
"Cô Nguyễn Thị Lệ (Tây Ninh) - Liệt sĩ Huỳnh Văn Quên” là câu chuyện tình yêu, thủy chung rưng rưng nước mắt kéo dài 6 thập kỷ.
Gần 60 năm chờ đợi: Cô Lệ đã dành trọn cả thanh xuân và cuộc đời mình để đợi chờ chú Quên đi chiến đấu, dù cách biệt âm dương nhưng chưa từng một ngày quên lời hứa son sắt.
Trở về: Hài cốt Ls Quên được tìm thấy tại Công viên Lê Thị Riêng (TP.HCM) vào giữa năm 2026, đưa trọn vẹn kỷ vật và chú trở về trong vòng tay của gia đình và người vợ mòn mỏi ngóng trông.
Danh phận: Chính quyền địa phương đã trao quyết định công nhận cô Lệ là vợ của Ls Quên, bù đắp phần nào nỗi đau và sự chờ đợi đằng đẵng nửa thế kỷ.
Lời thơ: Phan Trung Can
Phối nhạc: Huỳnh Ngọc Liêm
(Tôi đã không cầm được nước mắt khi phối bài nhạc này và trong một phút đặc biệt fell tôi đã làm điều mình ưng ý, bởi bản thân không phải là nhạc sĩ. Khi VTV công chiếu về cô và Ls Huỳnh Văn Quên, hình ảnh cô cứ mãi trong tâm trí tôi. Trân trọng gửi cô bài này như sự kính trọng trước tình yêu son sắc, thủy chung và nhiều hoàn cảnh khác giống cô. Chúc cô luôn mạnh khỏe trong những năm tháng cuối đời bên chú).
EM ĐỢI ANH VỀ
[Intro]
Guitar fingerstyle chậm, sâu, phảng phất phương Nam.
[Verse 1]
"Bên bờ suối, chiều nghiêng đôi gánh nước,
Anh nhìn em, thương chẳng nói nên lời.
“Thắng trận này, anh sẽ cưới em thôi…”
Một câu hẹn em giữ trọn một đời.
Anh đi giữa mùa quê hương lửa đỏ,
Em ở nhà ngóng con nước đầy vơi.
Bao duyên mới, em chỉ cười khe khẽ:
“Ảnh chưa về… em vẫn đợi ảnh thôi.”
[Pre-Chorus]
Mùa nối mùa, tóc xanh thành mây trắng,
Giấy báo tử về… mắt chẳng thành lời.
Biết anh mất, mà nơi nào anh nghỉ?
Em đi tìm qua hết một đời người.
[Chorus]
Ảnh chưa về… em vẫn đợi ảnh thôi,
Đợi từ tóc xanh… đến khi đầu bạc.
Một lời hẹn, em mang qua năm tháng,
Một bóng hình… em giữ mãi trong tim.
Ảnh chưa về… em vẫn đợi ảnh thôi,
Dẫu biết người xưa chẳng còn trở lại.
Chỉ mong một ngày biết nơi anh nằm lại,
Để được gần anh… một chút thôi mà…
[Interlude]
Guitar ngân dài, cello đáp nhẹ.
[Verse 2]
Không nấm mộ để em ngồi thắp khói,
Chỉ bàn thờ lặng lẽ những chiều hôm.
Bao năm tháng, em vẫn chờ, vẫn đợi,
Một bóng hình còn nguyên vẹn trong tim.
Rồi một ngày, anh về cùng đồng đội,
Cờ Tổ quốc ôm anh giữa quê mình.
Em đứng lặng nhìn người trai năm cũ:
Anh vẫn trẻ… còn em tóc bạc rồi.
[Bridge – Vui mà buồn]
Nghe tin ảnh… lòng em vui lắm chứ,
Mà niềm vui sao cứ lẫn niềm buồn.
Vui vì biết… cuối cùng anh đã về,
Buồn vì anh… chẳng còn nữa trên đời.
Hôm nay em được gọi là vợ anh,
Danh phận ấy em chờ qua năm tháng.
Ngày đoàn tụ… anh chỉ còn trong ảnh,
Mà với em… anh vẫn ở bên mình.
[Final Chorus – Cao trào]
Anh về rồi… em chẳng đợi nữa đâu,
Một đời đợi… hôm nay mình gặp lại.
Anh vẫn trẻ… như ngày anh đi mãi,
Còn tóc em… đã bạc trắng mất rồi./.
HNL
‐----------------END‐-------------------
Dưới đây là bản quyền bài thơ "EM ĐỢI ANH VỀ" của Phan Trung Can, đăng trên fb cá nhân của tác giả. Tôi đã xin phép chú phổ nhạc bài thơ này!
“Thắng trận này anh sẽ về cưới em”
Lời hứa ấy mấy chục năm vẫn còn nguyên vẹn
Mái tóc hoá mây trời, làn da cháy sém
Giữ mối tình đầu họ hò hẹn chờ nhau.
Cuộc chiến tranh bước vào giai đoạn thương đau
Trận chiến Mậu Thân máu nhuộm màu đỏ đất
Cả dân tộc đứng trên bờ được mất
Máu xương chất chồng từng tấc đất non sông.
79 năm đôi má chẳng còn hồng
Bóng hình Quên vẫn đọng trong mắt Lệ
Gác tất cả những nhân tình thái thế
Đợi Quên về như đáy bể mò kim.
Kỷ niệm xưa còn lắng đọng trong tim
Bên bờ suối họ đắm chìm hẹn ước
Lệ thon thả tươi cười, vai gánh nước
Để tiểu đội người yêu mình chiến đấu được dài lâu.
Súng chắc trong tay, Quên xoa nhẹ mái đầu
Lệ cười tỉm, nói vài câu nhỏ nhẹ
Thắng trận này về cưới nhau anh nhé
Dòng họ trông chờ, cha mẹ mừng vui.
58 năm qua, lòng dạ nóng ngậm ngùi
Nhận con nuôi, để người đời lui tán tỉnh
Cả cuộc đời Lệ chẳng hề suy tính
Bên bàn thờ, khói thanh tịnh cầu kinh.
Cuộc chiến ác liệt, giữa chiến trường điêu linh
Hình bóng Lệ trong nghĩa tình đồng đội
Quên chiến đấu giữa mưa bom, đạn xối
Đất Sài Gòn máu xương dội chiến công.
Mấy chục năm trời Lệ sống cảnh buồng không
Hoà bình rồi trái tim hồng thắt lại
Giấy báo tử trên tay mình tê tái
Mắt thâm quầng, hồn điên dại - “Quên ơi”!
Lời ước nguyện kia đâu còn hỡi ông trời
Quên nằm xuống chẳng biết nơi nào cả
Trái tim Lệ đau thắt, buồn hoá đá
Trắng mái đầu, trắng cả vành tang.
Rồi một ngày lòng dạ đốt, xốn xang
Nghe đài báo, xóm làng sang nhắn Lệ
Công viên Lê Thị Riêng, nghẹn ngào đến thế
900 di hài nằm - không thể xa nhau.
Quên đã về bên Lệ trong nỗi đau
Cờ Tổ quốc đỏ đậm màu ngoài quách
Quên trở về trong thân hình hiển hách
Lời hẹn thề vẫn giữ sạch cho nhau./.
PHAN TRUNG CAN