Перейти к содержимому

[TRUYỆN AUDIO] TRỌNG SINH NGÀY TRƯỞNG TỶ TRỞ VỀ, TA KHÔNG NHƯỜNG TÊN, RỜI LÂM PHỦ

Vân Mộng Truyện - Truyện Cổ Trang Audio

0:00 / 0:00

[TRUYỆN AUDIO] TRỌNG SINH NGÀY TRƯỞNG TỶ TRỞ VỀ, TA KHÔNG NHƯỜNG TÊN, RỜI LÂM PHỦ

236 просмотров · 9 дней назад
Vân Mộng Truyện - Truyện Cổ Trang Audio
1 тыс. подписчиков
236 просмотров · 9 дней назад
TRỌNG SINH NGÀY TRƯỞNG TỶ TRỞ VỀ, TA KHÔNG NHƯỜNG TÊN, RỜI LÂM PHỦ • Thể loại: Cổ trang – Trọng sinh – Nữ cường – Kinh thương – Gia đấu – Ngôn tình. Truyện không thuộc mô-típ truy thê hay gương vỡ lại lành, vì Cố Ngạn Châu không phải người từng phụ bạc hay đánh mất nữ chính ở kiếp trước; tình cảm của hai người nảy sinh ở kiếp này từ quan hệ hợp tác kinh doanh rồi dần trở thành đồng hành. • Tóm tắt: Kiếp trước, Lâm Chiêu Ninh là nhị cô nương Lâm gia, từ nhỏ được tổ mẫu dạy cách kinh doanh, nhưng vì luôn bị ép phải “hiểu chuyện” và nhường nhịn trưởng tỷ Lâm Thanh Di, nàng lần lượt nhường tên, sản nghiệp, công sức, tiền bạc và gần như cả cuộc đời mình cho gia đình. Đến khi mang thân bệnh vẫn phải lo sổ sách, thúc tiền hàng cho Lâm gia, nàng chết trong kiệt quệ mà người thân vẫn mặc nhiên chờ nàng tiếp tục gánh vác. Trọng sinh trở lại năm mười tám tuổi, đúng ngày trưởng tỷ được đón về và mẫu thân một lần nữa bắt nàng nhường cái tên Chiêu Ninh, nàng quyết định không bước lại con đường cũ: công khai từ chối, rời Lâm phủ, chuyển đến trạch viện tổ mẫu để lại và tự mình tiếp quản Cẩm Vân Phường. Thay vì nhận một cơ nghiệp sung túc, Chiêu Ninh phải đối diện cửa hiệu sa sút, hàng tồn, khách cũ bỏ đi, khoản nợ lớn với Cố gia và sáu trăm lượng bạc bị Lâm gia lấy đi nhiều năm chưa trả; nàng dựa vào kinh nghiệm kiếp trước nhưng không mù quáng tin vào ký ức, tự xem sổ, chỉnh lại cách bán hàng, khôi phục uy tín, thử màu nhuộm mới, bồi thường khi sản phẩm thất bại và từng bước biến Cẩm Vân Phường thành sản nghiệp thật sự thuộc quyền quyết định của mình. Trưởng tỷ được Lâm gia giao cửa hiệu riêng rồi dùng tiền hạ giá tranh khách với nàng, mẫu thân hết lần này đến lần khác muốn Chiêu Ninh chia sẻ mối hàng, kinh nghiệm và thậm chí cho Thanh Di mượn danh nghĩa đông gia để thuận lợi nghị thân, nhưng lần này nàng kiên quyết phân rõ tình thân với trách nhiệm, không để hai chữ “người nhà” tiếp tục trở thành lý do khiến mình phải hy sinh. Trong quá trình gây dựng cơ nghiệp, nàng gặp Cố Ngạn Châu, nhị công tử Cố gia đang muốn rời tổng hiệu để mở xưởng nhuộm riêng; từ chủ nợ và con nợ, hai người trở thành đối tác, cùng thử nghiệm những màu vải mới, chia sẻ rủi ro và tôn trọng lựa chọn của nhau. Cố Ngạn Châu không cứu nàng thay nàng, cũng không ép nàng dựa vào hắn, mà luôn để nàng tự quyết định, khiến Chiêu Ninh dần hiểu thế nào là một mối quan hệ bình đẳng và tự nguyện. Khi Lâm gia tiếp tục muốn dùng danh tiếng Cẩm Vân Phường cho hôn sự của trưởng tỷ, Chiêu Ninh buộc cả gia đình phải đối diện với sự thật rằng tình thân không có nghĩa một người phải mãi nhường cuộc đời mình cho người khác; cũng từ đó, trưởng tỷ bắt đầu học cách chịu trách nhiệm, phụ thân dần thừa nhận năng lực của nàng, còn Chiêu Ninh từng bước giành lại quyền định đoạt tài sản, tình cảm và tương lai của chính mình, trong khi Cẩm Vân Phường cùng mối duyên với Cố Ngạn Châu mở ra một cuộc đời hoàn toàn khác với kiếp trước