MỘT MÌNH... – Nhạc Tình Yêu • Slow Bolero hiện đại • Trữ tình • Sâu lắng
Danh Nguyen
0:00 / 0:00
MỘT MÌNH... – Nhạc Tình Yêu • Slow Bolero hiện đại • Trữ tình • Sâu lắng
205 просмотров · 2 недели назад
Danh Nguyen
10 подписчиков
205 просмотров · 2 недели назад
#nhacviet #nhactinhyeu #rumba #bolero #vietnamesemusic
MỘT MÌNH... by Angel Music
Tôi đã đi qua bao lần thương nhớ,
Bao bàn tay từng hứa chẳng buông rời.
Bao mái ấm tưởng là nơi dừng bước,
Rồi một ngày… cũng hóa chuyện xa xôi.
Tôi đã từng tin tình yêu ở lại,
Nên trao người tất cả những chân thành.
Mà duyên phận như con thuyền lạc bến,
Chở người đi… bỏ lại một mình tôi.
Người đến bên đời, rồi người cũng đi,
Chỉ có nỗi buồn ở lại.
Tôi giấu cô đơn sau nụ cười hiền,
Mà đêm về… nghe lòng trống trải.
Một mình… tôi đi qua những chiều phai nắng,
Một mình… nghe căn phòng im lặng gọi tên ai.
Cuối cuộc đời, chẳng còn mong chi nữa,
Chỉ mong một người ngồi cạnh lúc đêm dài.
Một mình… sau bao nhiêu cuộc tình tan vỡ,
Một mình… sau bao mái ấm chẳng thành đôi.
Tôi đã cho người cả một đời thương nhớ,
Đến cuối cùng… còn lại chỉ mình tôi.
Có những hôm nhìn hoàng hôn xuống chậm,
Bỗng thèm nghe một tiếng hỏi: “Buồn không?”
Một bữa cơm, một ngọn đèn chờ cửa,
Đi hết đời… sao vẫn chỉ là mong?
Bạn cũ giờ đây vui cùng con cháu,
Riêng tôi về, mở cửa với màn đêm.
Chiếc bóng cũ nghiêng dài trên vách lạnh,
Cứ âm thầm làm bạn ở bên thềm.
Tôi trách duyên mình, hay trách lòng người?
Hay trách tôi yêu nhiều quá?
Qua hết thanh xuân, qua cả một đời,
Vẫn chưa tìm ra mái nhà.
Một mình… tôi đi qua những chiều phai nắng,
Một mình… nghe căn phòng im lặng gọi tên ai.
Cuối cuộc đời, chẳng còn mong chi nữa,
Chỉ mong một người ngồi cạnh lúc đêm dài.
Một mình… sau bao nhiêu cuộc tình tan vỡ,
Một mình… sau bao mái ấm chẳng thành đôi.
Tôi đã cho người cả một đời thương nhớ,
Đến cuối cùng… còn lại chỉ mình tôi.
Nếu mai này tôi rời xa nhân thế,
Ai sẽ buồn, ai đứng tiễn đưa tôi?
Hay căn nhà vẫn âm thầm khép cửa,
Như một đời… chưa từng có ai thôi?
Một mình… tôi ôm bao kỷ niệm đã cũ,
Một mình… nghe năm tháng rơi xuống cuộc đời.
Từng yêu sâu, từng tin nhiều đến thế,
Mà bình yên… sao chẳng đến cùng tôi?
Một mình… thôi đành quen cùng đêm vắng,
Một mình… lau giọt nước mắt trên môi.
Sau bao cuộc tình, sau bao lần sum họp,
Cuối cuộc đời…
Tôi vẫn sống một mình…
Ngoài hiên khuya, chiếc lá rơi rất nhẹ…
Trong căn phòng…
Một chiếc bóng đơn côi.