Перейти к содержимому

Toan tính cưới con gái nhà giàu để đổi đời, tôi mất cả vợ lẫn gia đình

Lượn Lờ Phố

0:00 / 0:00

Toan tính cưới con gái nhà giàu để đổi đời, tôi mất cả vợ lẫn gia đình

16 просмотров · 6 дней назад
Lượn Lờ Phố
64 подписчика
16 просмотров · 6 дней назад
🏙️ LƯỢN LỜ PHỐ – TIN TỨC & NHỊP SỐNG ĐƯỜNG PHỐ ^-^ (Lượn Lờ Phố) - Ở tuổi 32, tôi mất gia đình, mất một cô vợ ngoan hiền và mất luôn cả chút tự trọng cuối cùng của một người đàn ông. Tất cả chỉ vì tham vọng mù quáng của tôi từ những ngày còn trẻ: Bằng mọi giá phải lấy vợ là con gái độc nhất của một gia đình giàu có. Tôi sinh ra trong một xóm nghèo ở ngoại ô. Nhà đông con. Tôi là người con thứ ba trong gia đình có 5 anh chị em. Cả tuổi thơ của tôi là những bữa cơm đạm bạc, những bộ quần áo cũ mặc thừa của anh lớn và tiếng cãi vã triền miên của cha mẹ vì chuyện tiền bạc. Tôi tính toán, tìm mọi cách để lấy được vợ giàu (Ảnh minh họa: Knet). Nhưng điều ám ảnh tôi nhất không phải là cái nghèo, mà là ngày ông bà nội mất đi, để lại một mảnh đất nhỏ. Các cô, các bác, và chính những người anh em ruột thịt của tôi đã lao vào cuộc chiến tranh giành tài sản. Tình thân bị xé nát chỉ vì vài mét vuông đất. Từ dạo đó, tôi thề với lòng rằng sẽ không bao giờ để bản thân rơi vào cảnh chung đụng tài sản với bất kỳ ai. Muốn đổi đời nhanh chóng và êm đẹp, cách tốt nhất là trở thành chàng rể duy nhất của một gia đình có điều kiện. Tôi có ngoại hình sáng, ăn nói giảo hoạt và có một công việc mức lương khá. Xung quanh tôi cũng không thiếu những bóng hồng, nhưng tôi luôn giữ một cái đầu lạnh. Tôi từng tàn nhẫn chia tay một cô gái đã gắn bó với mình cả quãng thanh xuân chỉ vì nhà cô ấy có một cậu con trai út mê cờ bạc. Tôi sợ viễn cảnh lấy cô ấy về, tiền bạc nhà vợ không đến lượt mình, mà còn phải còng lưng gánh nợ cho em vợ. Đúng lúc đang mải miết tìm kiếm một bến đỗ “sinh lời”, tôi gặp Mai. Mai kém tôi 5 tuổi, là một cô gái dịu dàng, ngây thơ, chưa từng va vấp sự đời. Nhưng điều khiến mắt tôi sáng lên là gia cảnh của Mai, bố mẹ cô sở hữu một chuỗi cửa hàng vật liệu xây dựng lớn ở trung tâm thành phố và nắm trong tay nhiều bất động sản có giá trị. Quan trọng nhất, Mai là cô công chúa độc nhất. Trong mắt tôi lúc đó, Mai không chỉ là một người phụ nữ để yêu, mà là tấm vé vàng bảo chứng cho một tương lai. Tôi bắt đầu lên kế hoạch chinh phục Mai và gia đình cô ấy một cách hoàn hảo. Với Mai, tôi đóng vai một người đàn ông trưởng thành, ấm áp, luôn thấu hiểu và chiều chuộng cô ấy hết mực. Với bố mẹ Mai, tôi thể hiện mình là một chàng trai chí thú làm ăn, hiểu biết và vô cùng hiếu thuận. Những dịp cuối tuần, thay vì tụ tập bạn bè, tôi qua nhà Mai từ sớm. Những lúc ngồi uống trà cùng bố Mai, tôi khéo léo đưa ra những nhận định sắc sảo về tình hình kinh tế, thị trường để ông thấy rằng tôi không chỉ có tâm mà còn có tài. Chiến thuật của tôi đã thành công rực rỡ. Bố mẹ Mai từ chỗ e dè đã chuyển sang quý mến và hoàn toàn tin tưởng giao phó con gái rượu cho tôi. Ngày cưới, tôi đứng trên sân khấu lộng lẫy, nhìn xuống những vị khách mời sang trọng bên nhà gái, trong lòng trào dâng một thứ cảm giác thỏa mãn tột độ. Tôi đinh ninh rằng, chỉ vài năm nữa thôi, toàn bộ cơ ngơi kia sẽ được bố mẹ vợ giao cho tôi quản lý. Thế nhưng, đời người không ai tính hết được chữ ngờ. Sau đám cưới, chúng tôi dọn về một căn hộ khang trang do bố mẹ vợ tặng làm quà hồi môn. Tôi sống trong sự háo hức, chờ ngày ông bà gọi tôi vào để bàn giao sổ sách hoặc ít nhất là sang tên vài mảnh đất để hai vợ chồng làm vốn kinh doanh. Nhưng nửa năm trôi qua, bố vợ tôi vẫn im lặng. Cho đến một buổi tối, bố mẹ gọi hai vợ chồng tôi về ăn cơm. Bữa cơm hôm ấy rất trang trọng. Sau khi tàn tiệc, bố vợ điềm tĩnh nhìn hai vợ chồng tôi và nói: "Bố mẹ sức khỏe dạo này đã kém, không kham nổi việc kinh doanh nữa. Bố mẹ đã quyết định sang nhượng lại toàn bộ chuỗi cửa hàng". Tim tôi đập thình thịch. Tôi nín thở chờ đợi câu nói tiếp theo. Ông nói tiếp: "Số tiền thu được, bố mẹ đã gửi một nửa vào sổ tiết kiệm để dưỡng già, không phải phiền đến các con. Nửa còn lại, bố mẹ đã làm thủ tục đóng góp vào quỹ xây trường học cho trẻ em vùng cao. Căn nhà hai đứa đang ở coi như chút vốn liếng bố mẹ cho Mai. Còn cơ đồ, sự nghiệp, các con còn trẻ, khỏe mạnh, có học hành tử tế, hãy tự dùng đôi bàn tay của mình mà tạo dựng. Có tự làm ra thì mới biết trân quý mồ hôi nước mắt". Tai tôi ù đi, mọi thứ trước mắt như chao đảo. Toàn bộ khối tài sản mà tôi ngày đêm mơ tưởng, tính toán, bỗng chốc tan thành mây khói chỉ sau một lời tuyên bố. Tôi cố gắng giữ nụ cười gượng gạo trên môi, nhưng trong lòng như có hàng ngàn mũi dao cứa vào. Từ buổi tối ấy, tôi rơi vào trạng thái bực dọc, cáu bẳn thường xuyên. Tôi hậm hực với Mai, bóng gió chê trách bố mẹ cô ấy là những người gàn dở, có tiền mà không biết thương con cái. Bữa cơm gia đình thưa vắng dần những tiếng cười, thay vào đó là những tiếng thở dài và ánh mắt hoang mang của Mai. Cô ấy không hiểu tại sao người chồng điềm đạm, tâm lý của mình lại bỗng nhiên trở nên cay nghiệt và tính toán như vậy. Những cuộc cãi vã nổ ra ngày một nhiều. Đỉnh điểm là khi tôi cần một số vốn lớn để hùn hạp làm ăn với bạn. Tôi ép Mai về xin tiền bố mẹ, nhưng cô ấy cương quyết chối từ. Sự bực tức dồn