Xe Đò Sài Gòn - Đà Lạt trước 1975: Chuyến đi không thể quên
Miền Nam Trong Ký Ức
Xe Đò Sài Gòn - Đà Lạt trước 1975: Chuyến đi không thể quên
51 068 просмотров · 4 дня назад
Miền Nam Trong Ký Ức
1,54 тыс. подписчиков
51 068 просмотров · 4 дня назад
#miennam #saigon #saigonxua #dalatxua #niemnamtrongkyuc
Hồi đó, đi từ Sài Gòn lên Đà Lạt mất trọn một ngày trời. Bốn giờ sáng lên xe ở bến Nguyễn Cư Trinh, tới chừng xế chiều mới thấy được sương phủ trắng thung lũng.
Mà cái đoạn khó nhứt của chuyến đi đó không phải là lúc xe leo đèo. Nó nằm ở một chỗ khác, chỗ mà hành khách không ai để ý, nhưng ông tài xế nào cũng phải tính trước từ lúc còn ở dưới bến.
Mời quý cô bác lên lại chuyến xe đò ngược quốc lộ 20: qua ngã ba Dầu Giây, Định Quán của tỉnh Long Khánh, cầu La Ngà, đèo Chuối rồi đèo Bảo Lộc mà hồi đó người ta còn kêu là đèo B'Lao. Nghỉ chân ở Bảo Lộc với mùi trà, mùi cà phê rang. Rồi đổ đèo Prenn vô tới khu Hòa Bình, khi Đà Lạt còn thuộc tỉnh Tuyên Đức chớ chưa phải Lâm Đồng.
Quý vị ngày xưa đi Đà Lạt bằng hãng xe nào? Có ai từng thấy cảnh tài xế dội nước làm nguội thắng ở đỉnh đèo hay không? Xin để lại vài dòng ở phần bình luận — đó là những tư liệu mà không sách vở nào ghi chép hết được.
00:00 Đoạn khó nhứt của chuyến đi không phải là lúc leo đèo
01:41 Lên chuyến xe đò ký ức, khởi hành từ bến xe Nguyễn Cư Trinh
03:37 Mời quý vị rót một ly trà nóng
04:02 Bốn giờ sáng ở bến xe, chiếc xe đò hiệu Minh Trung
07:06 Ra khỏi Sài Gòn, qua Biên Hòa và Hố Nai
08:01 Định Quán, hồi đó còn thuộc tỉnh Long Khánh
08:48 Cầu La Ngà và tiếng rao của lơ xe
10:10 Chạm chân đèo Chuối, rồi tới đèo Bảo Lộc, tên cũ là đèo B'Lao
11:30 Cả xe xuống đi bộ cho xe nhẹ bớt mà leo dốc
13:17 Lên tới đỉnh, ông tài xế tấp vô lề rồi tắt máy
13:33 Vì sao phải dội nước lên tang thắng giữa đỉnh đèo
16:26 Bảo Lộc, quán cơm bên đường và mùi trà B'Lao
18:46 Nửa ngày đường đủ để người lạ thành người quen
21:02 Vô bến khu Hòa Bình, khi Đà Lạt còn thuộc tỉnh Tuyên Đức
22:40 Những gì đã mất trên con đường đó
25:03 Xin quý vị kể lại giùm