CỐ LÊN, TAO CÕNG MẦY VỀ
Bất Khuất - N.M. Tự
0:00 / 0:00
CỐ LÊN, TAO CÕNG MẦY VỀ
51 435 просмотров · 3 месяца назад
Bất Khuất - N.M. Tự
4,09 тыс. подписчиков
51 435 просмотров · 3 месяца назад
CỐ LÊN, TAO CÕNG MẦY VỀ
Thơ: Hai điếc 520XM – Nhạc: N.M. Tự
Tháng Ba năm 1975, tại mặt trận Cửa biển Thuận An, tiếng súng, tiếng đại bác và khói lửa chiến tranh đã phủ kín một vùng cát trắng. Trong cơn hỗn loạn của cuộc lui binh và giữa lằn ranh sinh tử, những người lính Thủy Quân Lục Chiến của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa vẫn giữ trọn tinh thần chiến đấu, tình đồng đội và lời thề không bỏ nhau trên chiến trường.
“Cố Lên, Tao Cõng Mầy Về” không chỉ là lời gọi của một người lính dành cho bạn mình đang bị thương. Đó là tiếng gọi của tình chiến hữu, của danh dự, của lòng can trường trong giây phút khốc liệt nhất. Giữa bom đạn đang nổ chung quanh, giữa biển động, khói mù và máu thấm trên áo trận, người lính ấy vẫn cúi xuống cõng bạn trên lưng, vừa đi vừa thúc giục: “Cố lên… tí nữa thôi… tao đưa mầy về.”
Ca khúc mang âm hưởng hào hùng nhưng bi tráng, khắc họa hình ảnh người lính Thủy Quân Lục Chiến không chỉ chiến đấu bằng súng đạn, mà còn bằng nghĩa khí và trái tim. Trong hoàn cảnh tưởng chừng tuyệt vọng, câu nói mộc mạc “tao cõng mầy về” trở thành một lời thề thiêng liêng: còn sống là còn giữ bạn, còn thở là còn đi tới, còn một bước chân là còn đưa đồng đội thoát khỏi vùng tử địa.
Bài hát cũng là nén hương tưởng niệm gửi đến những người lính đã nằm xuống nơi Cửa biển Thuận An năm xưa; đồng thời là lời nhắc nhở về một thời máu lửa, nơi tình đồng đội được thử thách bằng sinh mạng, và nơi người lính vẫn ngẩng đầu đi qua khổ nạn bằng lòng trung nghĩa, kiên cường.
“Cố Lên, Tao Cõng Mầy Về” là khúc ca của chiến trường, của nước mắt, của tình bạn trong lửa đạn — và hơn hết, là khúc ca về ý chí bất khuất của người lính: dẫu bom rơi, đạn nổ, dẫu đường về còn xa, vẫn không bỏ bạn lại phía sau.
N.M. Tự